Tuy nhiên, khi tôi hỏi tiếp: “Bao nhiêu người trong các bạn coi sự an toàn là động lực chính cho thành công?” thì hầu như tất cả mọi người đều giơ tay.Để theo kịp bạn bè, ngày cuối tuần nào anh cũng lên núi thật sớm và tự luyện tập.Người nghèo không tin rằng họ xứng đáng có một chiếc bánh ngọt, nên họ gọi món bánh rán rỗng ruột rồi cứ nhìn vào lỗ thủng đó mà thắc mắc tại sao họ “không có gì”.Tôi tin rằng đó chính là tự do thật sự.Công thức đó kéo dài từ khi tôi còn bé cho đến khi tôi 21 tuổi, lúc tôi rời khỏi nhà cha mẹ.Triết lý này cũng có thể áp dụng khi nói đến hạnh phúc, theo kiểu: “Bạn có thể giàu có hoặc hạnh phúc”.Thế là vợ tôi đi hỏi xin cha.Tôi nhớ câu chuyện về một phụ nữ rán thịt chuẩn bị cho bữa tối.Dù những người này đã thật sự giàu có hay họ vẫn đang làm việc hết sức mình để trở nên giàu có thì họ cũng không thực sự hạnh phúc.Khi tham gia “cuộc chơi tiền bạc”, người nghèo thiên về phòng vệ thay vì tấn công.